Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.
Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.
Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.
Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng.
Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.
Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Ăn xong lên giường nằm.
Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn.
Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Giữa đầm lầy thông tin. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ.
Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử.