Hiện sinh hết thì còn gì là người. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.
Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Tôi thì cất lại trong đầu.
Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp.
Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.
Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.
Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Dù mẹ không bay, không bay đâu.
Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay.
Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao. Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.
Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh? Tôi làm độc giả cho tôi. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp.