Chỉ có một câu ngắn mà thay đổi cả đời chị ta". : "Trong luật hàng hải, thời hạn tiêu diệt thẩm quyền là sáu năm phải không?". Một công ty hàng không chỉ bày trong tủ kính một hình vẽ lại đúng những bộ phận điều khiển máy bay kiểu Douglas mà làm cho không ngớt người tụ lại coi.
Trở về nhà, ông viết ngay thư cho một người ông quen nhất trong đám cử tri ông mới đãi tiệc và xin cho biết tên những người đã có mặt hôm ông đãi tiệc cổ động. Chúng tôi tiếp tục nói chuyện trong một lúc. Làm không được, thì ta sẽ thui thủi trên đường đời.
Rồi thì một sự lạ lùng xảy ra. Ông ngắm nghía từng bộ phận nhỏ một, từ nệm ngồi cho tới cái khóa cửa, tới thùng xe, nhất là những chi tiết nào do ông Chamberlain sáng tạo cho tiện lợi, thì ông cứ muốn ghi nhớ lấy và chỉ cho bà Tổng thống, cho nữ Bộ trưởng lao động Perkins và cô thư ký riêng của ông. Ông ta khuyên tôi mang về bận thử một tuần nữa.
Lương tri của tôi bảo tôi rằng trước cũng vậy mà sau này cũng còn như vậy, tôi suốt đời sẽ chỉ là một "thằng" khiêu vũ dở thôi. Phải dùng những máy mà nhiệt độ không cao quá giới hạn mà "Hội chế tạo điện cụ" đã định, phải không ông? Ông ấy nhận như vậy. Một người học trò của tôi, có đứa con làm biếng ăn.
Thiếu 10 tháng tiền nhà, chàng đành làm trong vườn nho để trả nợ. Giường chở về nhà rồi, đứa nhỏ chạy kiếm ba nó, khoe: "Ba, ba, lên coi giường của con đi, chính con đã mua đó!". Nhiều năm sau, ông lại dùng thuật đó.
Bà ta vinh hãnh tuyên bố rằng trứng lời hơn là bơ, sữa. Trong cuốn "Ký ức về đời tư của Nã Phá Luân", ông viết: "Tuy tôi chơi bi da rất giỏi nhưng tôi cũng cố ý nhường cho Hoàng hậu thắng tôi, mà được vậy, Hoàng hậu rất vui lòng". Bá tước phu nhân Tolstoi tìm thấy chân lý đó - nhưng trễ quá.
Có khách nào dám chỉ trích xe của anh ư, anh đỏ mặt tía tai lên, chỉ muốn nhào vào bóp cổ người ta. Bốn tháng, mỗi tháng 55 mỹ kim! Cả mùa hè thì họ mướn để ở, rồi bây giờ, bắt đầu mùa đông, bỗng nhiên họ bỏ đi! Ông Farrell giận lắm. Ông đưa những mẫu hàng của tôi ra, và khoe nó tốt.
Thấy các em chơi giỡn, anh vui lắm. Ông lại cố nài xóa bỏ giao kèo và Chaliapine lại thở dài nói: "Này, thôi chút nữa ông trở lại xem sao. Tôi chắc chắn cứ đúng luật thì tôi phải thắng trong vụ kiện đó và lần đó tôi cãi hùng hồn hơn bao giờ hết.
Ngài tả tỉ mỉ loài chim đó cho nó nghe. Hai mươi bốn thế kỷ trước, Khổng Tử đã giảng tới nó. Đứa nhỏ thích bắt chước má nó lắm.
Anh về nhà đi, viết cho tôi bài khác phỏng theo những ý kiến đây này, rồi anh gởi cho tôi một bản nhé". Phần nhiều những người đã thành công thích nhớ lại những khó khăn buổi đầu. Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua.