Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.
Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông.
Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn.
Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn.
Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình.
Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.
Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.
Cái thùng rác lở loét hơn. Ăn xong lên giường nằm. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không.