Thiệt là một cuộc đâm chém vô lý và vô ích. Tại sao ta không dùng chiến thuật đó với người? Khi người ta hỏi ông Thủ tướng Lloyd George tại sao ông nắm được quyền hành lâu mà ông khác thì bị lật đổ, bị bỏ rơi, ông đáp: "Tôi luôn luôn ráng kiếm mồi hợp với sở thích của cá". Người ta nhắc cho nó rằng: "Má không muốn cho con như vậy nữa".
(Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?). Năm giờ, ông Hurock trở lại, vẫn có vẻ âu sầu lắm. Rockefeller thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh (Trung Hoa) một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt.
Không, ông gợi tới một tình cao thượng và tế nhị: lòng muốn che chở trẻ em. Anh tranh biện, la ó, không tự chủ được nữa. Hiện tôi còn giữ một bức thư của ông Edward L.
Bà mục sư có thể nói như vậy được. "Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận. "Ông Doe, tôi đã nhận được thư của ông cho biết ông sẽ dọn đi, nhưng thiệt tình tôi không tin rằng ông sẽ đi thật.
Tôi hứa với ông rằng những đồ đồng của ông sẽ làm và giao đúng hẹn, dù tôi phải ngưng hết thảy những công việc khác lại". Adoo, ông này thấy vui thích bội phần và kể lại như vầy: "Ông (Wilson) bảo tôi rằng ông sẽ sung sướng lắm, nếu tôi chịu nhận chức Tổng trưởng Quốc khố. Vả lại cô còn nhiều cháu ruột, cô để cho các anh ấy, các anh ấy sẽ mừng lắm.
Nhưng Tổng thống Wilson nhất quyết gắng sức làm cho kỳ được. Đây, xin bạn nghe chuyện ông Gaw, kiến trúc sư giúp việc cho một hãng thầu khoán lớn về nhà cửa. Hỡi sĩ tốt, mục đích của chúng ta là Địa Trung Hải".
và bạn sẽ thấy họ thức suốt đêm để tập tành cho hoàn hảo. Bây giờ ta hãy tự hỏi: Những cơn thịnh nộ đó, những lời đay nghiến đó, cái lối bù lu bù loa đó có cải thiện ông Lincoln chút nào không? Một ngàn lần không. Phương pháp ông giản dị lắm.
Tên cậu là Edward Bok. Ông chịu nhận rằng lời đó đúng. Tôi hoan hỉ nhận lời và cám ơn họ đã giúp tôi rất đắc lực.
Nhà kỹ nghệ giữ lời hứa và tòa nhà cất xong đúng hẹn. Rồi lại không tiếc lời cám ơn. Trọng ý kiến của người.
Nhưng nếu tôi không để cho bà ta nói trước, nói cho thỏa thích, rồi tự ý tin rằng mắc điện vào nhà là lợi, thì tôi có được kết quả đó không?". Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó. Than ôi! Xã hội đầy những hạng như vậy, tham lam, hẹp hòi và ích kỷ.