Dẫu sao thì nghe câu chuyện này ông cũng có mất mát gì đâu. Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa. Họ không hề biết đó là những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ, ngược lại họ còn hết sức bực bội vì chúng.
- Quả tình ta rất mệt. Thế nhưng chẳng có điều gì xảy ra cả. Đó là cách duy nhất chứng tỏ rằng Morgana đã dối ngươi.
Ta đã hơn hai ngàn năm tuổi rồi. Ngước lên nhìn trời, bỗng tầm mắt chàng thấy thấp thoáng một đỉnh núi rất cao từ phía xa. Anh đã quyết định giúp đỡ Bà chúa hồ và vì thế đã giúp luôn cho cả bản thân mình.
Bà chúa hồ nghe thế liền phá lên cười. - Ta còn đang suy nghĩ. Thậm chí người ta còn nghe những tiếng thở dài chán nản.
- Ngươi là ai? Ngươi muốn gì? Cẩn thận đấy, lưỡi kiếm của ta không biết phân biệt bạn thù đâu. Chỉ có như vậy mới làm tan đi sự đa nghi, đố kị của nhà ngươi. Tuy nhiên cây bốn lá thì rất yếu, vì thế nó cần đất sạch đá thì mới có thể mọc lên được.
Ta chỉ muốn hỏi ngươi một việc. Điều quan trọng nhất mà tôi đã có được không phải là sở hữu cây may mắn này, mà chính là bài học tôi đã nghiệm ra trong hành trình tìm Cây Bốn Lá thần kỳ. Anh nhanh chóng hiểu rằng mình có thể khai thác được những thông tin quý giá từ bà.
Tôi đã là người tạo ra các điều kiện để câu chuyện này đến với tôi, để chomay mắn có thể mỉm cười với tôi. Sid cố vỗ về giấc ngủ của mình. Tôi tìm cậu với niềm tin rằng cậu sẽ truyền nghị lực và niềm tin cho mình.
Cảnh hồ trông tuyệt đẹp. Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. Chúng ta đã không tình cờ gặp nhau.
Chàng thấy rằng thần Gnome đã nói thật, và phù thủy Merlin cũng chẳng hề nói dối. Thưa Nữ hoàng của các loài cây, xin Người cho phép con được tỉa bớt một số nhánh cây trong rừng này có được không ạ? Những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ đã rơi xuống.
- Tôi đã tìm thấy c65u vì tôi muốn tìm cậu. Vì chàng đã làm tất cả những gì chàng cho là cần thiết nên điều không ngoan bây giờ chính là tìm xem có việc gì còn bị bỏ sót hay không. Chưa bao giờ chàng không trông chờ đêm tối xuống như lúc này, vừa mong sao ngày càng kéo dài, Sid tự nhủ với mình: