Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày. Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.
- Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống. Mai đi học về phải cạo râu.
Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa.
Để tránh những hận thù. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung.
Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua.
Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.
Ông cụ rất phấn chấn. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm.
Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Tôi và thằng em lại về.