Thật ra, tôi đồng ý là những từ ngữ trên thỉnh thoảng chúng ta cũng cần dùng để nhấn mạnh câu nói. Câu chuyện trên nghe có vẻ khó tin nhưng đó hoàn toàn là sự thật. Để hòa hợp với khán giả, bạn phải hiểu biết một phần nào đó về họ.
Ngay từ sáng sớm tôi đã véo tai bên trái, đập tai bên phải, tự nói với mình: Ráng tỉnh táo! Ráng tỉnh táo!. Remember? (Em có nhớ cái đêm hôm ấy? Đêm mà em nói Em yêu anh. Cứ mỗi lần làm MC trong một dịp nào đó thì tôi lại được người ta kéo lại và hỏi rằng: Larry này, ai là khách mời thú vị nhất, ai là khách mời chán nhất trong chương trình Larry King Live vậy? Trong chương này tôi sẽ trả lời bạn câu hỏi đó.
Vấn đề này thuộc lĩnh vực pháp lý, tôi không muốn bàn luận sâu về nó. Ngoài ra hãy sắp xếp chỗ ngồi một cách hợp lý. Nhất là đừng để ký ức tràn về như một thác nước rồi thao thao bất tuyệt.
Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài. Vị khách mời có óc khôi hài này đã lôi cuốn được tất cả mọi người. Cho tới giờ tôi cũng không nhớ hết hôm đó chúng tôi đã bình luận bao nhiêu sự kiện.
Những câu hỏi càng hay thì càng góp phần sinh động câu chuyện. Hãy đặt những câu hỏi mà mọi người đều có thể nói lên quan điểm riêng của mình. Tôi không hề quan tâm đến chuyện tiền bạc.
Hôm ấy thị trưởng Cuomo: Ông sẽ nói về vấn đề gì trong hôm nay hả Mario?. Bạn nói có nhanh quá không, hoặc có tẻ nhạt không, phong cách nói riêng của bạn như thế nào… Khách quan hơn cả là hãy nhờ người thân góp ý. Có thể mọi người thấy vậy sẽ đánh giá: Larry King khép nép quá!, nhưng không sao, tôi sẽ bắt chuyện với một ai đó mà.
Theo anh liệu khủng hoảng kinh tế có xảy ra không? Cả Regis và Kathie Lee đều hoàn toàn biết rằng việc này không có gì sai cả. Thích nhất là được nắm tay cha tung tăng xuống đại lộ Howard, rồi đến công viên Saratoga.
Rồi vỗ vai Don nói rằng: Ồ, Don đấy à? Gặp cậu ở đây tớ mừng quá! Ban kiểm tra có nhiệm vụ báo kịp thời với bạn rằng Stop or Zap (Dừng hoặc Tiếp đi!). Những diễn giả nói giỏi nhất thường là những người thích châm biếm về mình nhất.
Dù không ngồi vào ghế khách mời trong chương trình của tôi, bạn cũng nên rút kinh nghiệm từ họ. Mục đích quan trọng nhất trong giao tiếp là người khác phải hiểu được bạn. Danny là cậu bé từng cùng tôi chơi bóng lúc còn thơ ấu ở Brooklyn.
Thế là Rầm!, Benny sụp bẫy ngay tức khắc. Nhưng khi đang nói câu thứ nhất, bạn có thể vạch ra trong đầu câu thứ hai. Sự chuẩn bị chu đáo này chắc chắn giúp bạn thành công.