Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.
Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.
Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi.
Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Làm ơn nhanh nhanh cho. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Nó như bộ mặt cái giấc mơ. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra.
Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.
Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. Cũng chẳng biết sẽ chụp không.
viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Hiện sinh hết thì còn gì là người. Phải cạo râu đi nghe chưa.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.