Sẽtop1

Sướng không ? sướng, đụ nát lồn em đi

  • #1
  • #2
  • #3
  • Viết thế đủ chưa nhỉ. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.

    Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.

    Bác hỏi: Sao con không đi học. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.

    Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống. Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.

    Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân.

    Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này).

    Ta thấy đã đủ ớn rồi. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ.

    Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Nhiễm thói ấy mất rồi. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.

    Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử.

    Tôi tống vào thùng rác. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap