Nhưng rồi ông chậc lưỡi đồng ý. Ngày cứ tàn dần nhưng vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. Anh biết rằng ở khu rừng Mê Hoặc, tất cả các sinh vật và ngay cả rất nhiều loài vật không có sự sống khác cũng biết nói.
Sự sợ hãi mong muốn của anh cuối cùng đã được khẳng định: "Ta sẽ không bao giờ gặp may mắn. Cũng có thể Gnome nói đúng - vì ông ta chẳng có lý do gì để nói dối cả - và phủ thủy Merlin đã nói điều không có thật thì sao! Tất cả, tất cả chết dần ngoại trừ mấy trăm hạt rơi trên vài mét vuông đất tươi tốt, đầy nước, không có đá và đủ sáng của Sid.
Đó là ngày chán chuờng nhất của Nott trong khu rừng Mê Hoặc. Nhưng nếu vậy thì đó không phải là một sự may mắn thật sự rồi. Anh quay đầu lại định bỏ đi vì nghĩ rằng nữ hoàng Sequoia không muốn trả lời.
Nghe xong những lời thần Gnome nói, Sid lặng im suy nghĩ. Tôi biết ơn ông thật nhiều. - Nếu vậy thì anh còn ở đây làm gì? Sao anh không trở về lâu đài của mình đi?
Sid lên ngựa chạy thẳng đến giữa rừng. Thưa Nữ hoàng của các loài cây, xin Người cho phép con được tỉa bớt một số nhánh cây trong rừng này có được không ạ? Chàng vừa rửa kiếm vừa vui mừng nhìn dòng suối nhỏ đang chảy về.
Điều quan trọng chính là những việc mà con đã làm để chuẩn bị cho nó. Ngươi nổi tiếng là xấu xa. May mắn vô tận sẽ thuộc về mi còn ta sẽ triệt tiêu được đối thủ của mình.
Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. Chắc là mình phải làm gì đó chứ - không có gì trên đời này tự đến cả. Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn.
May mắn chính là sự kết hợp của cơ hội và sự chuẩn bị. Để an toàn và tránh thú dữ tối qua, anh đã ngủ trên một chạc cây cổ thụ. - Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng.
Ngược lại với Nott, sáng hôm đó, ngay khi vừa thức dậy, Sid thấy ngay kết quả của những việc chàng đã làm đêm hôm qua: chàng thấy những tia nắng mặt trời rạng rỡ chiếu sáng mảnh đất tươi tốt đầy nước mà chàng đã chuẩn bị. Họ cứ chuộng loại vải vừa rẻ vừa hợp thời trang hơn. Và Nott không thể nào chịu đựng nổi cảm giác đó.
Câu chuyện may mắn này đã đến với cậu rất tình cờ. Giọng cười của bà vừa chói tai vừa sâu thẳm và vang xa tới hàng vạn dặm. Khi ấy, Max - một người nổi tiếng được hầu hết mọi người trong vùng biết đến như một biểu tượng thành đạt trong kinh doanh và cuộc sống - đang ngồi trên chiếc băng ghế dài, vô tư ngắm nhìn dòng người tản bộ quanh những lối đi rợp bóng mát trong công viên.