Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.
Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Là tỉ mẩn, là ào ào.
Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét.
Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa. Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc.
Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế.