Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Ta còn có thể cứu sống vợ ta.
Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng.
Nhưng bạn muốn về ngay. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên.
Đường thông hè thoáng. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.
Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.
Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Lại đánh một canh bạc nữa. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng.
Bác không thoát được ra đâu. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu.