Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên. Còn sót lại những tôi tiếp tục này.
Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).
Mất cái giấc mơ đấy. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Không, tôi không cần biết.
Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Cứ ngỡ mình yêu mình. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác.
Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng.
Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.
Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Mực thước và tự nhiên. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta.
Lải nhải cũng là chơi. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…