Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài.
Để nấu cơm cho anh ăn. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.
Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Chứ không thở dài như những người thân… Mặc quần đùi ra đường lạnh.
Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia.
Nhưng ta không cho nàng nói. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.
Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó.
Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.
Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu.
Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.