Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Bạn không thích sự không nhất quán này.
Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau.
Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.
Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.
Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình.
Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Không có thời gian để sửa chửa. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Có người cười toe toét. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người
Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.
Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.
Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt.