Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác).
Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Người lớn thì thật xa lạ.
Cái giấc mơ của mình không mất. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.
Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi.
Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.
Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.
Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ.
Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa.
Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Không trình bầy nữa. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.