Chính ra, dù ông có ý tưởng đó, tôi cũng vẫn có gan dùng ông. Đó là một sự rất đáng tiếc. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất.
Nếu không thấy hứng thú khi làm một việc thì không thể làm nên việc đó. Năm giờ, ông Hurock trở lại, vẫn có vẻ âu sầu lắm. Thư đề ngày 13 tháng 10 năm 1904.
Cho nên bà chỉ nhận lời với một điều kiện là cho bà đợi một năm để có đủ thì giờ xét tính tình ông. Harvey Firestone, nhà sáng nghiệp một kiểu vỏ xe hơi, nói: "Tôi đã nghiệm thấy rằng tiền bạc không đủ ràng buộc người có tâm huyết. Và chị xứng đáng thiệt.
"Nhà này là kết tinh của biết bao nhiêu năm mơ tưởng. Khi một người nói "không" một cách thành thật và quả quyết thì tiếng đó không phải chỉ phát ở ngoài môi mà thôi đâu. Không phải vì ông có ý tưởng đó mà tôi tin dùng ông.
Pullman chú ý nghe, nhưng chưa tin hẳn. Có một người gửi cho ông mười bốn bức thư mà nhiều bức chửi ông hẳn hoi; một người khác lại dọa trả lại phố, nếu ông không có cách nào cấm người mướn từng trên ngay ban đêm! Ông ấy nói: Gặp được người như tôi vui làm sao! Rồi không cầu xin ông, ông cũng tự hạ tiền mướn xuống một chút. Bà mục sư có thể nói như vậy được.
Ông khách hàng làm ra sao? Ông bằng lòng trả hết cả số tiền, một số tiền quan trọng. Mới rồi bà có viết một bức thư cho tôi; bữa nay tôi xin cám ơn bà". Nhưng tôi biết một nhà xuất bản nọ tìm được một tiểu tiết nào để chỉ trích thì thích lắm.
Hỏi họ vài câu rồi để họ mặc ý diễn thuyết. Rồi hãng dùng phương pháp này để thâu những số tiền đó. Các cô bán hàng còn mải cười giỡn, chuyện trò trong một xó.
Cho nên không đợi chú ta gọi tôi lại, tôi vội vàng xin lỗi trước. "Kẻ nào không quan tâm tới người khác, chẳng những sẽ gặp nhiều sự khó khăn nhất trong đời, mà còn là người có hại nhất cho xã hội. Nhờ trường hợp bất ngờ đó mà tôi thấy rằng im đi, để người khác nói, lại lợi nhiều cho ta.
Xét kỹ, ta có nhiều hy vọng xây hạnh phúc trong gia đình không? Paul Popenoe cho rằng: "Ta có nhiều hy vọng thành công trong một hôn nhân hơn là trong một kinh dinh khác". Rồi ông ấy khen công việc của tôi, chỉ muốn sửa đổi lại chút xíu thôi, và cái lỗi nhỏ cũng chẳng làm tốn công tốn của gì, xét kỹ nó chỉ là một chi tiết. Cho nên, ta càng làm cho một người nói nhiều tiếng "có" bao nhiêu thì người đó càng dễ thuận ý theo đề nghị của ta bấy nhiêu".
Viên đại lý trả lời bằng một giọng chán nản: Vậy bạn tặng họ những thứ đó đi. Chúng ta nghiên cứu bức thư sau này nữa của Ken Dyke, bức thư mà trong đó chánh sách "xin Ngài làm ơn" được áp dụng một cách khéo léo làm sao! Cách đây vài năm, ông Dyke thất vọng lắm vì ít khi ông nhận được hồi âm những bức thư ông gởi cho các thân chủ của ông: thầu khoán, thương gia, kiến trúc sư, để xin họ cho biết tình hình buôn bán.