Nhưng tôi không nhận xét về việc đó. Tôi bị ấn tượng ngay lập tức và thường xuyên sử dụng cách đó. Lần thứ ba bạn nhìn qua vai của Người làm mất Thời Gian, nói, Xin lỗi, một người bạn của tôi nói anh ấy cần nói với tôi điều gì đó ngay bây giờ.
Chính phủ đã ghi vào hộ chiếu của bạn. Tôi không để ý là những câu chuyện của tôi được đăng xen giữa những công thức làm món súp bí và bí quyết thoát khỏi những Ngày chủ nhật trong những chiếc phòng rộng với đầy trẻ con. Sau khi gửi một số thư có dòng tiêu đề để làm cho mọi người cười, bạn đã tạo thói quen cho họ có phản ứng tốt khi thấy thư của bạn.
Sáng hôm sau, bạn thức dậy và cảm thấy căm ghét người đã hạ thấp cái tôi của bạn. Khi chúng tôi đi qua cửa, cô ấy nói, À, người hướng dẫn đó thật là tốt. Khi tôi đang đi xe đạp vào một buổi sáng Chủ Nhật, một người chăn cừu người Đức quyết định giải trí bằng cách đuổi theo tôi.
Cô ấy có vẻ năng động trong công việc. Nào Roberta, những người trần mắt thịt không nói như vậy! hãy xóa bỏ thủ tục ở những nước cộng hòa nhỏ bé và hãy trở nên thực tế. Hãy kê ghế cùng phía với bạn.
Toàn bộ mưu mẹo đó nghe như sự sỉ nhục đối với tôi… cho đến khi tôi nhận thấy nó phát huy tác dụng tốt như thế nào. Đó là những gì được viết trong thư. Chúng không thấy trò bịp bợm, không nghe thấy trò bịp bợm và không nói về những trò bịp bợm.
Nhưng chú không bao giờ sủa một tiếng. Tiffany đã quá say để có thể chặn cô ta lại. Khi tôi nói tỏ vẻ ngoan ngoãn, Washington, D.
Tuy nhiên, chúng lại đóng một vai trò quan trọng trong ngày thứ Tư của cô ấy. Và trong cách tiếp thị trực tiếp, điều đó có ý nghĩa thật lớn! Tại sao lại chạm vào nỗi đau của họ?
Hãy hình dung bạn là sếp. Điều đó làm cho cô quen nói về một điều hơn là theo tiếp cuộc trò chuyện. Điều này không chỉ có ý nghĩa là mọi người nên sử dụng tiếng cười trong công việc.
Nếu vị khách Không mong muốn hỏi thêm một điều gì đó, vẻ khó chịu không được bộc lộ sẽ treo lơ lửng trước trán bạn. Bằng cách hỏi và tên của bạn là? bạn chỉ gợi ý còn họ sẽ kết thúc câu mà bạn đưa ra. Tôi thấy thí nghiệm đó thật đáng ghi nhớ, và có lẽ bạn cũng vậy, vì thế chúng ta hãy tìm hiểu các nghiên cứu khác về loài chó.
Hãy cầm danh thiếp hơi cao hơn mức bình thường một chút không phải ngang mặt người nhận mà ở độ cao người nhận có thể gần như đọc được danh thiếp đó trong tay của bạn. Hãy nghĩ âm mưu đó như là một bài hát mà lời của nó thì thống thiết nhưng nhạc lại sôi động. Nếu bạn muốn thảo luận một chủ đề cụ thể, hãy chọn điều gì đó (một ý kiến, một cụm từ hoặc thậm chí chỉ một từ đơn lẻ) mà người cuối cùng vừa nói.