Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.
Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Một con lươn thì chính xác hơn. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.
Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.
Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Xã hội loài người thì phải như thế. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.
Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè.
Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Liên miên liên miên đục vào óc.
Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.