Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi.
Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên.
Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.
Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. Nó là một sự phối màu khá đẹp.
Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài.
Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không. Thế đã là tốt lắm rồi. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ.