Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.
Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.
Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.
Thoát khỏi trước khi họ chết. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó.
Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Mấy người này trông nhát lắm. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn.
Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.
Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Xin lỗi nhé, buồn ơi. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.
Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).