Là người thì nên thế. Này, lấy cho chú mấy chai bia. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều.
Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi.
Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Dù chỉ là một nhân vật.
Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn.
Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.
Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.
Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Vậy mà tôi đang viết. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng.
Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích.