Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng.
Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu.
Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.
Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Đừng sa sầm mặt như thế. Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.
Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.
Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết.
Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.