Giấc mơ cũ rồi mà. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc.
Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán.
Tự giác làm một số việc. Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy.
Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất.
Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò.
Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Lúc đó tôi không có nhà.
À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Em chỉ thích những anh nho chín.
Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.
Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.
Mua để đến những giờ bỏ học. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.