Ba năm… Ba năm thì không tính được. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ.
Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.
À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn.
Con mèo nằm trên nóc tivi. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.
Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng.
Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm.
Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.
Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.