Anh chàng cứ hết vâng, không, rồi lại tôi không biết. Trừ khi sai lầm quá khủng khiếp không thể tha thứ được, hoặc ông chủ của bạn là người quá cố chấp. Sau đó là lời giới thiệu làm tôi muốn thót tim: Và bây giờ, người sẽ nói về tương lai của thương thuyền nước Mỹ, xin trân trọng giới thiệu, Larry King!
Không, anh ấy đã đúng dậy được… Chúng tôi không biết anh ấy là ai… Chỉ có năm từ, rõ ràng, rành mạch: Đây là nghề phát thanh! Không thể để Jim lên chương trình được, phải bảo vệ cả hai chúng tôi.
Ồ, đúng rồi, quả bóng! Tôi không muốn đưa ra những kết luận sai lầm, hãy để thời gian trả lời. Nhất định sẽ có một ai đó trong nhóm đông thích hợp để chuyện trò cùng bạn.
Lúc đó anh sẽ làm gì? Trong bất cứ cuộc trò chuyện nào cũng cần phải biết kiềm nén chính mình. Nhưng Frank đã làm tôi rất đỗi ngạc nhiên khi anh nói: Tôi đã thường hát ca khúc này nhiều lần rồi.
Tôi thi hành nhiệm vụ của mình trong hai mươi phút, mời Sergio lên hát và ngồi yêu cho đến giờ ra về. Các thính giả tội nghiệp của tôi lại nghe những tiếng kêu la, tiếng kính vỡ loảng xoảng, lại tiếp tục thắc mắc. Tóm lại, ý của tôi là chúng ta chỉ nên châm ngòi cho một câu chuyện hấp dẫn chứ đừng dại dột châm ngòi cho một quả bom xung đột!
Người ta bắt đầu gọi điện lên đài, nhưng họ không nhận được một câu trả lời nào cả. Có một thành ngữ nói rằng Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Kể từ đó mỗi lần nghe lại ca khúc Remember?, tôi đều thử khám phá ra những cảm xúc khác lạ, một nét hay mới nào đó.
Sau 16 năm thi đấu, John hiện đã giải nghệ và làm phát thanh viên trên làn sóng Baltimore Orioles. Nếu bạn nói từ hồi còn bé xíu đã là một fan của họ thì có thể họ sẽ nhăn mặt ngay. Tôi vẫn nhớ một cao trào trong vở hài kịch cổ điển The Honeymooners.
Trong bộ phim Quân vương và thiếp (The King and I) có câu Cái gì có là có. Tôi ra hiệu cho nhân viên phòng điều khiển chuẩn bị phát sóng chương trình, và nói vào micro trên bàn: Mở tín hiệu. Tất nhiên, sẽ có những điều không nên đề cập tới, thì đừng nói ra.
Mọi người dường như ai cũng có lần phàn nàn về hội họp. Và nếu có sự chuẩn bị chu đáo, am tường về khán giả, cách nói ngắn gọn sắc sảo, bạn sẽ trở thành một nhà diễn thuyết thành công trước một hội đồng vài mươi người, hay trước một hội nghị quốc tế được truyền hình trực tiếp. Trong ngành phát thanh viên thì chúng tôi luôn có một học thuyết công bằng.
Ở nhiều lĩnh vực khác, người ta cũng hay dùng hình thức này để hỗ trợ song song với việc nói. Ở lứa tuổi 80, hay 90, thậm chí 100, người ta có cả một kho tàng kinh nghiệm. Nếu cẩn thận hơn thì mọi việc đã chặn đứng ngay từ đầu.