Đa số mọi người đều hiểu rằng chúng ta là những tạo vật của thói quen, nhưng không mấy ai nhận ra rằng luôn tồn tại hai loại thói quen đối lập nhau: thói quen thực hiện và thói quen không thực hiện. Bằng không, bạn chỉ nghe kể, bạn chỉ đọc hay thậm chí bạn nói về nó, nhưng bạn vẫn không biết gì cả. Nếu mẹ cô ấy không có tiền thì tất nhiên đó cũng là cách sống của cô ấy.
Năm vợ tôi lên tám tuổi, có lần khi nghe tiếng chuông lanh lảnh của xe kem bên đường, cô ấy hỏi xin mẹ 25 xu. Bạn ạ, đó chính là lý do khiến bạn không có gì cả, bởi vì bạn luôn giữ trong đầu ý nghĩ tiêu cực về con người. Hãy bỏ 10 xu vào tài khoản Tự do Tài chính và 10 xu khác vào Tài khoản Hưởng thụ.
Chúng ta không được học về cách tạo nên thu nhập thụ động trong trường học, vậy chúng ta có thể học điều đó ở đâu đây? Không đâu cả. Tôi không chấp nhận điều đó bởi vì tôi quý trọng bản thân mình, cuộc đời mình, và tôi xứng đáng được hưởng hạnh phúc và thành đạt trong mức độ có thể. Tôi dẫn ra đây một ví dụ thường được sử dụng trong các buổi hội thảo của chúng tôi.
Hồi ấy, “hộp dụng cụ” của tôi chưa đủ rộng lớn và vững chắc để giữ số của cải tôi làm ra. Định nghĩa của từ “mất trí” là vẫn cứ làm theo cách cũ và mong ước những kết quả mới. Tôi chỉ muốn “trả” cho ông ánh mắt nọ, nhưng tôi đã không dại dột như vậy nên chỉ nói: “Vâng, cảm ơn cha” và sáng mắt lên.
Hết tuần này đến tuần khác, sự việc cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần nữa. hoặc bạn rên rỉ về những vấn đề của mình, hoặc bạn tìm cách giải quyết vấn đề đó. 000 đô-la vào năm đó, thì sẽ có hai khả năng xảy ra: hoặc là vụ buôn bán này sẽ không thành công, hoặc là thật sự nếu bạn làm ra
Cuối cùng, một số người lại cảm thấy việc quảng bá không xứng đáng với vị trí của họ. Bạn đã sẵn sàng chưa? Hãy đọc kỹ: Không hề có một nạn nhân nào thực sự giàu có! Bạn có hiểu không? Tôi sẽ nói lần nữa: Không hề có một nạn nhân nào thực sự giàu có. Thu nhập của cô rất khá, nhưng cô luôn tiêu hết số tiền kiếm được.
Tất nhiên là họ bị phá sản. Ông còn nói rằng thế này thì thà cứ đem số tiền ấy đi đánh bạc còn hơn. Khi tiềm thức phải lựa chọn giữa một bên là những cảm xúc đã bám rễ sâu xa và một bên là tính hợp lý thì hầu như cảm xúc bao giờ cũng thắng.
“Nếu họ có thể làm được điều đó, hẳn tôi cũng có thể làm được!” Bạn không phải là “phần mềm” mà bạn là “phần cứng”. Tôi trả lời: “Không, cháu chưa từng nghĩ đến điều đó”.
TÁCH BIỆT: Bạn nhận ra rằng cách cư xử đó là do bạn bị ảnh hưởng từ những yếu tố, khuôn mẫu bên ngoài, chứ nó không thuộc về bản chất của bạn. Cho dù cha mẹ hay người đỡ đầu luôn hết lòng giúp đỡ, nhưng nhiều người trong chúng ta vẫn thường có cảm giác không đủ khả năng đáp ứng liên tục những gửi gắm và kỳ vọng của họ. Người giàu hiểu: “Nếu tôi LÀ người thành công, tôi sẽ có khả năng LÀM những gì cần thiết để CÓ được những gì tôi muốn, kể cả tiền bạc”.
Bạn muốn một sự nghiệp thành công hay một gia đình hòa thuận, ấm êm? Cả hai! Bạn muốn tập trung vào công việc hay được vui chơi thỏa thích? Cả hai! Bạn muốn có nhiều tiền hay muốn tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống? Cả hai! Bạn muốn tạo dựng cả gia tài lớn hay được làm công việc bạn thích? Cả hai! Thế nhưng người nghèo luôn chỉ chọn một trong hai, trong khi người giàu chọn cả hai. Đối với trí óc cô ấy, việc mua bán này hoàn toàn hợp lý. Một trong những đoạn văn yêu thích của tôi là bài viết của nhà thám hiểm W.