Đúng là chuyện thường. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ.
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.
Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người. Chẳng ai thua thiệt cả. Cứ ngỡ mình yêu mình.
Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên. Cậu em thế là tạm biệt rồi. Tốt hơn là nên nhập vai.
Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu. Hoặc tôi chuyển lớp.
Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Cái bướu ở lưng lồi lên. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp. Tôi nhất quyết không đi.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.
Sau đây là một số dữ kiện. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào.