Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.
Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không.
Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần.
Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Xã hội loài người thì phải như thế.
Ba năm… Ba năm thì không tính được. Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Lúc đó bạn đang gập bàn. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này.
Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái. Hôm nay lại bị cấm túc thế này.
Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Một giọt rơi xuống sách. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới.
Bạn cần làm việc, cần vận động. Tôi không có ý định ra đi. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó.
Một con lươn thì chính xác hơn. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ.