Nhà văn nhắm mắt lại. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ.
Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Này, lấy cho chú mấy chai bia.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau.
Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó.
Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa.
Định dừng viết thì lại có chuyện. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.
Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật. Bác cũng hiểu, vứt điếu đi.
Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể.
Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.