Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt. Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây. Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối.
- Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Tớ muốn xác định những điều cần cải thiện, phát huy những điều tốt đẹp và khen ngợi thành quả của nhân viên. Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này.
Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp. - Hay quá, dự án gì vậy thưa sếp? Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm.
- Không đơn giản đâu. James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu - Khởi đầu thì khá tốt.
Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc. Lần đầu tiên khi tớ tăng quy mô dự án, cô nhân viên Jennifer của tớ cũng rơi vào tình huống như Jessica bây giờ vậy! Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà.
- Khởi đầu thì khá tốt. Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây. Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp.
Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! Đó quả là một câu nói hay. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.
"Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!". Bây giờ, khi đã rảnh rỗi hơn, anh muốn giúp mọi người tận hưởng những ích lợi từ việc ủy thác hiệu quả như anh! Lần đầu tiên khi tớ tăng quy mô dự án, cô nhân viên Jennifer của tớ cũng rơi vào tình huống như Jessica bây giờ vậy!
Jennifer đã lặp lại rất chính xác, cho nên tớ biết là cô ấy hoàn toàn hiểu mình đang làm gì. Và tôi nhận ra rằng, mặc dù "triệu chứng" khó khăn của mỗi người là rất khác nhau, thế nhưng tất cả họ đều đang cần đến một "loại thuốc điều trị": đó là cách ủy thác công việc sao cho quy trình tổng thể được hiệu quả hơn. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị!
Tối đó, anh tạt qua siêu thị và mua một bó hoa lili thật tươi tặng vợ. - Tôi nghĩ mình đã hiểu, nên sẽ không làm phiền ông nữa. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả".