“Tôi xem đó là một vấn đề phụ nhưng tôi sẽ rất vui mừng nếu mình giúp đỡ được những người tàn tật khác bằng cách chứng minh rằng mình có thể thành công bất chấp trở ngại cá nhân”. Anh bán vé số và hoa suốt cả ngày, chỉ đi học buổi tối. Ông qua đời vào ngày 2/9/1969, ở tuổi 79.
Bạn cũng sẽ thấy rằng lần duy nhất ta cho rằng mình đang ở trên lộ trình đúng lại chính là lúc máy bay đang đi theo đường dích dắc và máy bay đã băng ngang qua lộ trình đúng mà ta không hay biết Ông bắt đầu làm phiên dịch cho một tờ báo tiếng Trung Quốc và một công ty thương mại Trung Quốc. Không hiểu sao, chỉ một thời gian ngắn, “viên thuốc đắng” đã được nuốt một cách dễ dàng.
Cửa hàng sách National được hiệp hội bán lẻ toàn cầu thế giới bầu là “ Cửa hàng bán lẻ nổi bật nhất Philippines năm 2001”. HÃY CẢM NHẬN điều đó. Điều này rất đúng,thế mà nhiều người trong chúng ta không nhận thấy.
“Vào thời điểm tôi đang đóng một bộ phim hành động đầu tiên của mình, đó hoàn toàn là thế giới của đàn ông. Điều đó sẽ trả lời cho câu hỏi tại sao một số người trở nên quá kiêu ngạo khi họ thành công hay rất lãnh đạm khi họ thất bại. Việc thứ nhất, khi thầy dạy tôi từ chối giới thiệu tôi đi học ở nước ngoài.
Các tế bào già cỗi chết đi và được thay thế bằng những tế bào mới. Chỉ trong một tuần, ông đã bỏ việc và bị ghi trên thẻ việc làm : “Từ chối làm việc nên không thuê nữa”. Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công.
Tôi sợ “mất mặt” nên đành đi trễ 2 tuần để tránh chạm mặt họ. Trong cuộc sống, chắc chăn ta phải trải qua các cuộc kiểm tra, thử thách, gian khổ dưới hình thức này hay hình thức khác và cách chúng ta phản ứng tạo ra sự khác biệt. Cơ hội dù tốt cách mấy không bao giờ đem lại sự an toàn.
Họ không gán những hình ảnh tiêu cực cho những điều mà họ không làm được. Điều đó chỉ có nghĩa bạn có cơ hội để bắt đầu lại tất cả,cố gắng là một điều gì đó mới mẻ. Nhưng rồi chính phủ Nhật Bản ban hành một đạo luật hạn chế việc sử dụng nhiên liệu.
Trong cuộc đời của mỗi người phải có vài “cơn mưa” đổ xuống. Ở tuổi 16, ông sang Pháp học. “Rất nhiều tài năng bị bỏ qua vì thiếu một chút can đảm.
Ali,đã ròi bỏ cánh đồng kim cuơng của mình để đi tìm cánh đồng kim cuơng ở nơi khác vì anh ta không biết kim cuơng ở dạng thô trông ra làm sao. Như tôi đã đề cập trước đây, “gieo” là nguyên nhân . Thiên tài cũng không; thiên tài mà không gặp thời vận cũng rất phổ biến.
Sau đó bà được khuyên: “ Để làm giàu, cô không nên chuyên về việc gì mà phải tham gia kinh doanh! Một là phải có bằng cử nhân đường phố- sự tinh ranh, và có bằng “Thạc sĩ lương tri” . Phẩm chất nào đó trong chúng ta sẽ giúp chúng ta leo lên trở lại sau mỗi lần ngã xuống? Đó là điều mà tôi muốn nói ; nếu không tôi đã không thể hiện đúng giá trị của quyển sách này . “Thảo nào tôi luôn nghĩ ông là một kẻ đạo đức giả”.