Sẽtop1

Em ghệ yêu nghiệt của tôi ~moe amatsuka

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển.

    - Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.

    Q của lí trí không tự an ủi được. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.

    Vật chất? Bạn đâu có. Rõ ràng phải đi trình báo. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí.

    Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác.

    Là người thì nên thế. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.

    Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.

    Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Tôi kém nhất khoản này.

    Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.

    - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap