Sẽtop1

Phang em hiền dâm đãng nứng lồn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Nhưng lại muốn súc tích.

    Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.

    Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt.

    Phải cạo râu đi nghe chưa. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.

    Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở.

    Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá.

    Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.

    Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình.

    Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng.

    Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Chúng tôi đi thay quần áo. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap