Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Và bon chen không bẩn, không ác.
Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.
Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Bác là bác rất không hài lòng.
Mọi người ai cũng lo cho tôi. Nó cũng như tình yêu thương. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản.
Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Cơ bản là không muốn lắm. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được.
Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.
Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Dù không bao giờ có tận cùng. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết. Về danh tiếng và giá trị.