Bà chúa hồ hơi bất ngờ và suy nghĩ một hồi lâu, nhưng cuối cùng bà cũng đồng ý. Anh đã làm gì sai nào? Sao anh lại thấy khổ sở đến thế? Anh tự hỏi: "Ta xứng đáng có được may mắn. Gia đình tôi mấy đời đều nghèo khó, rất nhiều đêm chúng tôi đã đi ngủ với cái bụng trống không, đói cồn cào.
Một số người thậm chí quá phấn khích đã đứng lên rút gươm hô vang với cả quyết tâm: Đó là một buổi chiều mùa xuân đẹp trời tại công viên trung tâm. Giọng ca của chúng giúp hút bớt nước trong hồ.
Chàng tiếp tục công việc tạo dòng nước cho đến tận chiều tối. Cậu chuyện cậu kể đã đến với tôi bởi vì tôi đã đi tìm nó, dù tôi không ý thức là mình đang làm như vậy. Và "điều gì đó" chính là tạo ra những điều kiện cần thiết để đảm bảo rằng những cơ hội - điều mà ai cũng có - không chết dần chết mòn như những hạt giống rơi trên mảnh đất khô cằn.
- Tôi đã tìm thấy c65u vì tôi muốn tìm cậu. Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc. - Merlin, Merlin, ông nhìn này! - Chàng giơ tay lên với những cây bốn lá xanh tươi - Tôi đến đây để chia vui với ông.
Sid còn thông minh hơn cả Morgana. Điều quan trọng chính là những việc mà con đã làm để chuẩn bị cho nó. Chẳng ai chịu thay đổi, canh tác lại mảnh đất này để làm nó thêm màu mỡ.
Tất cả các cư dân của khu rừng Mê Hoặc đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ xa lạ vừa mới xâm nhập vào đây. Rõ ràng là Merlin đã nhầm rồi. - Thôi được rồi, cậu hãy nói đi: Điểm khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự là gì?
Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình. Nhưng hãy nói đi, ngươi muốn hỏi ta điều gì? Đừng có đánh thức những bông hoa ly của ta nữa!
Ta là Chúa tể của Số phận và May mắn. - Chắc cậu còn nhớ cái ngày mà gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười. Vì thế hãy cứ làm điều ngươi muốn.
Tôi sống nhờ vào số tiền mọi người thưởng cho khi làm giúp họ những công việc lặt vặt. Thật ra, Sid cũng cảm thấy rất rõ cái khả năng hiếm hoi của mình khi chàng chọn vị trí ngẫu nhiên này. Cuối cùng nó dẫn anh đến một cái hồ thật rộng.
Chắc là mình phải làm gì đó chứ - không có gì trên đời này tự đến cả. - Jim nói giọng run run. Cây Bốn Lá thần kỳ không? - Mụ hạ giọng một cách nham hiểm.