Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên.
Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Nó cũng như tình yêu thương. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.
Đời sống cần những đột biến. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.
Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ.
Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có) Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể.
Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại….
Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống.
Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác.
Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần.