Chúng là những kiệt tác. Bắt đầu khó nghĩ đây. Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ.
Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Con mèo quanh quẩn bên nách. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Lần sau không thế nữa nhé.
Như thể kéo một con vích lên bờ. Bác vòng sang phía trái tôi. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường.
Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Trong tay tôi không có luật… Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết.
Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.
Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời.
Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.