Câu trả lời của tôi là thế này. Đừng ngại người này sẽ nghĩ bạn là người ngốc nghếch. Thật đáng tiếc, đây là một cách tránh cái ôm quá rõ rệt và làm cho người ôm cảm nhận được ngay sự xa cách của bạn.
Trong trường hợp anh nhìn thấy ai mà anh thích, đôi khi anh sẽ vẫy tay với người anh biết rõ đó. Tôi nên đáp lại thế nào khi một ai đó nói: Chúc một ngày tốt lành? Anh không đoán được cảm xúc của tôi rằng tôi nghĩ là tin nhắn của anh có nghĩa là tin tốt cho tôi không nhỉ? Điều đó cso nghĩa là tôi không còn quý anh nhiều nữa ư? Thật không có ý thức.
Cô ấy nhìn anh ta bằng cặp mắt chân thành, mỉm cười và nói, Anh đã hỏi một câu rất hay, và tôi rất vui khi anh nêu lên câu hỏi đó. Tôi hồi hộp xé tan chiếc phong bì. Thủ đoạn đó chứng tỏ tôi đang mong muốn gặp cô ấy như thế nào.
Dấu hiệu trả lời xuất hiện qua làn sương mù, tôi là ngọn hải đăng. Đây là một vài ví dụ về cách ký thư điện tử phù hợp với tên của họ: Khi Tony nhẹ nhàng chạm vào tay người phụ nữ đó, tôi quay chiếc ghế của mình đi.
Ai cũng cho rằng mọi người sẽ có thể đánh giá nhanh về bạn ngay khi hình ảnh của bạn đập vào mắt họ. Cô ấy trả lời toàn bộ những câu hỏi của họ đúng theo thang điểm. Tôi nghe thấy tiếng nhạc bài hát Power-down bằng giọng của anh phát ra từ chiếc điện thoại.
Tôi nói là đã đến rồi và chúng tôi tiếp tục trò chuyện cho đến khi máy bay hạ cánh xuống sân bay JFK. Bạn có quyết đánh cược về việc đó không, khi không có ai nhìn thấy, họ khóa cửa, kéo rèm lại, và xem bộ phim The Young and the Restless hoặc Bikini Babes. Ngồi bên phải người chủ tọa, khách danh dự, hoặc người được chú ý trong bữa tiệc cũng ngầm ẩn vai trò quan trọng của bạn.
MẸO NHỎ #18 Hãy nói lời tạm biệt to như khi bạn nói lời chào Cả nhóm đang nói chuyện phiếm về những thứ quan trọng và những thứ không quan trọng, và mọi người đều đưa ra ý kiến của mình về hai chủ đề trên. Nếu họ ném cho bạn câu Chúc một ngày tốt lành, hãy cắn lưỡi và chống lại vẻ mỉa mai đó bằng cách nói:
Nhưng bạn đang rất vội và nói với cô ấy là bạn phải đi. Đã bao lần bạn gặp bế tắc trong một cuộc trò chuyện trong đó mọi người nói về một chủ đề mà bạn không hề biết, không hề quan tâm và thậm chí còn thấy tẻ nhạt? Nhưng bạn không thể cắt ngang để chuyển ngay sang một chủ đề mới. Hãy hình dung bài phát biểu khai mạc của John Fitzgerald Kennedy, ngày 20 tháng 1 năm 1961:
Tôi nghĩ đó là sự cảm thông với tôi và tôi đã xua đuổi ý nghĩ đó. Một cơn bão tuyết lớn ư? Chào Brenda, làm sao mà bạn sống qua trận bão tuyết được nhỉ? Hãy thay cụm từ đó bằng, Cô ấy sẽ trợ giúp bạn… Gina sẽ báo cho tôi biết nếu cô ấy không thể trợ giúp được.
Tôi vẫn kính trọng Arnold, nhưng không còn nhiều như trước nữa. Anh ta sẽ suy luận: Cô ấy nghĩ mình là người vụng về ư? Ồ, được đấy, tôi thích những buổi gặp mặt như vậy!, Những buổi gặp mặt thật là vui!, Thật tuyệt!