Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến.
Để tránh những hận thù. Nhiễm thói ấy mất rồi. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần.
Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.
Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn.
Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.
Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Ông ta đốt vì chúng bổ ích. Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu.
Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi.
Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.
Mọi người ai cũng lo cho tôi. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Học mấy tiết? 3 tiết ạ.
Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.