Sẽtop1

Hai cô thực tập viên cậu con trai giám đốc số hưởng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.

    Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.

    Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả.

    Không chung chung như những nhà mị dân. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát.

    Coi như không có chuyện gì xảy ra. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.

    Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!

    Giọng trầm thường xuất hiện. Để không khóc, phải cười thôi. Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi.

    Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy.

    Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều).

    Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap