(Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng). Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả.
Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.
Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).
Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Con người luôn biết sáng tạo. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.
Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Vẫn chứng nào tật nấy. Nhưng như một thói quen, bạn lựa chọn ngủ tiếp.
Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng.
khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức Vẫn chứng nào tật nấy. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào.
Bịt tai lại, im lặng, là xong. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm.
Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.