Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Nhưng ta không cho nàng nói. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê.
Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Mọi người ai cũng lo cho tôi. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.
Hoặc tôi chuyển lớp. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được.
Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.
Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên.
Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật. Hoặc về sau mới lí giải được.
Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng. Cô gái bảo: Vô duyên. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình.