Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Chẳng có gì để thấy xót thương.
Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi.
Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Mân mê hoài cuốn anbum.
Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.
Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.
Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. - Ông còn lo xa hơn tôi.
Thấy mặt mình mát lạnh. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao.
Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.
Tình yêu bao giờ cũng mới. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.