Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống.
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Tuổi phát dục đâm không bình thường…
Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Và vì thế, nó mạnh hơn. Bạn lại muốn lưu lại.
Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng.
Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Bây giờ bác đang trăm mối lo. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em.
Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. Lại cái đồng hồ báo thức đây.
Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy.
Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ.
Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.