Max và Jim từng là đôi bạn rất thân từ hồi họ còn sống ở khu phố nghèo. - Có chắc là ông đang không nói dối ta không? Hay là ông đã nói với gã Sid - hiệp sĩ áo trắng cưỡi con bạch mã - về cái cây đó rồi! Chàng ngồi xuống sát ngay mảnh đất của mình chăm chú nhìn và chờ đợi.
Sao nó vẫn không đến với ta?" May mắn phải do mình tạo ra. Chúng chia cho nhau từng hòn bi, miếng bánh và lũ trẻ trong khu phố chẳng thể nào dễ dàng bắt nạt được chúng vì bất cứ ai "đụng" tới đứa này là đứa kia sống chết xông ra bảo vệ bạn hết mình.
Ông ta là một phù thủy bậc thầy tính tình nghĩ hiệp và rất giỏi các phép thuật cùng với kiến thức uyên bác nên rất được mọi người xa gần nể phục, kính trọng. Các hiệp sĩ lần lượt leo lên ngựa ra về. Anh đã thông minh và kiên trì tạo ra những điều kiện cần thiết để làm cho nó đến với anh.
Ngược lại với Nott, sáng hôm đó, ngay khi vừa thức dậy, Sid thấy ngay kết quả của những việc chàng đã làm đêm hôm qua: chàng thấy những tia nắng mặt trời rạng rỡ chiếu sáng mảnh đất tươi tốt đầy nước mà chàng đã chuẩn bị. Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa. Anh đã thông minh và kiên trì tạo ra những điều kiện cần thiết để làm cho nó đến với anh.
Cảnh hồ trông tuyệt đẹp. Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc vào ngày mai. Sid vô cùng vui mừng.
Bạn hãy dám tin, ước mơ và áp dụng một cách thông minh những bí mật trên đây. Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày. Mỗi năm, tôi đều thay đổi những chiếc túi bán chạy nhất, tôi luôn chỉnh sửa lại kiểu dáng để làm cho chúng ngày càng hấp dẫn hơn.
Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau. hãy bảo trọng nhé, chàng trai. Một thoáng suy nghĩ.
Chàng không còn nghĩ thêm ra được ai để hỏi nữa. Merlin ra hiệu mọi người im lặng nghe ông nói tiếp: Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu.
Tuy nhiên cuộc hành trình đến khu rừng Mê Hoặc hãy còn khá dài, và vì giờ Nott đã ở đây nên anh quyết định sẽ bám trụ đến cùng. Sid xuống ngựa chậm rãi tiến lại gần hồ. Một giọng nói ngọt ngào nhưng thâm trầm, mỏng manh nhưng cứng rắn, mời gọi nhưng lạnh lùng.
Một lần nữa Merlin lại hết sức vất vả mới làm cho mọi người im lặng để tập trung nghe ông nói tiếp: Khi anh vừa đến được lâu đài, nó đổ sụp xuống lăn ra chết. - Tất nhiên ta biết mi là ai.