Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược.
Sức khỏe phải tự mình giữ. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.
Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.
Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Chưa có gì để không thích.
Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe.
Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.
Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Ông cụ rất phấn chấn. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết.
Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội.
Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Tự dưng mẹ lại ra giá. Bạn có hai giọng chính.