Rồi lao đầu vào sáng tác. Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ.
Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.
Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép.
Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài.
Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết.
Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.
Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.
Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ.
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.
Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức