Dù đôi khi như leo cột mỡ. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.
Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác.
Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Cái nồi inox đen sì.
Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Một số người trong số họ cũng biết. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi).
Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Như thể kéo một con vích lên bờ. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.
Hắn biết vì hắn đã từng. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.
Bác vòng sang phía trái tôi. Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời.
Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không?